NHẠC – THƠ


    p4-nhac

    MƯA TRÊN PHỐ XƯA

    Phố xưa. Mưa xóa hiên ngươi

    Co ro thân sậy thấy đời rộng ra

    Mưa xưa ẩm mốc đôi ta

    Nhỏ nhoi tay ấm, lo già tình sau

    Nhỏ nhoi cả một nỗi đau

    Chia nhau không đủ, một người giữ chơi

    Phố xưa. Mưa lãng quên tôi

    Như em mặt lạnh, chỗ ngồi – tạt ngang

    NGHI

    Chúng mình yêu cứ vật vờ

    Để cho lắm kẻ nghi ngờ tức chơi

    Tình như ma hiện đùa thôi

    Em đừng hốt hoảng nghi tôi – Cô hồn

    flower53_resize

    ĐTB

    * KHUÊ VIỆT TRƯỜNG 


    Những nụ cười & những bàn tay bắt.

     Sài Gòn mùa Thu không có nhiều lá vàng

    chao trên những con đường

    Đại lộ Nguyễn Văn Linh mượt mà những

    hàng cây, như che mát cho ta cùng về nơi

    hẹn gặp

    Cuộc hội ngộ ở nơi này, nơi gặp gỡ của

    những người xa lạ

    Đủ mọi Quốc gia, đủ mọi sắc màu

    Những  ngày ITE khai hội

    “Em chào anh” – giọng nói của ai ngọt như

    trái nho chín trên cành

    Những cái bắt tay muôn trùng tạo nên gần gũi

    Ở nơi đây chỉ có sự  chân thành

    Chỉ có sự ngọt ngào và những nụ cười và

    bàn tay bắt

    Tôi đi qua những sắc màu thế giới

    Ba Quốc gia một điểm đến: Việt Nam,

    Lào,Campuchia.

    Và Thái Lan, Indonesia, Malaysia, Myanmar,

    Nhật Bản…

    Tôi chào bạn bè thân quen

    Tôi chào những  kỳ quan thế giới

    Chào những chuyến bay nối liền  mọi miền

    đất xa xôi

    Chào Châu Á, Châu Âu, Châu Mỹ , Châu Phi

    Chào gặp gỡ như thể đã từng quen

    Những  bàn tay bắt và những nụ cười

    ITE HCMC năm 2010

    Mở thêm những con đường bè bạn…

    KVT