TRANG THƠ: NGUYỄN THÀNH RUM-THOÁNG CAO NGUYÊN; CAO NGOC BÍCH-SAIGON DẤU YÊU

THOÁNG CAO NGUYÊN

 (Tặng anh Triệu Tài Vinh và các bạn ở Hà Giang)

 

Khi anh đến

Mùa thu không còn nữa!

Trời vào Đông

Gió chở mây về

Sương cao nguyên giăng mờ Lủng Cú

Say đắm nhìn em – đẹp lắm Mã Phì Lèng

 

Biết em là cô gái H’mông

Nét duyên dáng ân cần đến lạ!

Mùa đông gọi lạnh về quanh rừng đá

Xào xạc Đồng Văn chiếc lá rơi.

 

Và nay mai anh lại về xuôi

Nhớ mèm mém, rượu ngô…bên ánh lửa

Nhớ mắt em nhìn, nhớ tay em múa

Mèo Vạc sương giăng – mây – bay bay.

 

Về Quản Bạ – đường chia nhiều ngã

Rẽ ngã nào cũng xa nhau thôi

Ta sẽ nhớ

Chút mùa thu còn rớt lại

Chút cao nguyên

Và chút nhớ Núi Đôi

 

NTR

TP.HCM – 10/2013

Cao Ngọc Bích

 

SÀI GÒN DẤU YÊU

 

Tôi không sinh ra ở Sài Gòn

Nhưng Sài Gòn đã sinh ra tôi lần nữa

Quê mẹ nuôi tôi bằng ngọt thơm dòng sữa

Sài Gòn nuôi tôi bằng chan chứa ân tình

 

Vẫn cuộn chảy trong tim sông nước quê mình

Phù sa tuổi thơ đôi bờ máu thịt

Và vẫn đêm đêm sông Sài Gòn hát

Vỗ về hồn tôi dìu dặt canh dài

 

Sài Gòn là em rộng mở vòng tay

Yêu thương chở che đời tôi nắng gió

Suốt những tháng năm nhọc nhằn gian khó

Tôi có Sài Gòn và có em yêu

 

 Phố lắng đồng xa chim vịt kêu chiều

Thành phố nghiêng soi nước ròng nước lớn

Sài Gòn phồn hoa, Sài Gòn quê kiểng

Sài Gòn dấu yêu đã hóa quê nhà

 

Sài Gòn mỗi ngày thân thuộc trong ta

Quán nhậu bùng binh, cà phê đầu hẻm

Giọng nói ba miền, mặt người tứ chiếng

Lộng gió trăm quê trong mỗi cuộc đời

 

Tất bật làm ăn, tất bật vui chơi

Giành giựt thời gian, nhịp đời hối hả

Cuộc nhậu cuốn trôi muộn phiền vất vả

Bè bạn chưa xa đã lại hẹn hò

 

Con đường tình yêu dẫn lối em đi

Cô gái Sài Gòn dễ thương, lí lắc ..

Những đêm nhớ nghe tim yêu thổn thức

Với Sài Gòn hơn ba trăm năm chưa ngủ bao giờ

 

Không ngủ nên Sài Gòn lắm mộng mơ

Ly cà phê dội sóng đời bốn bể

Nghĩa khí anh Hai chảy tràn chung rượu đế

Một điệu bolero cũng đủ ru đời

 

Những chiều Sài Gòn ngắm lục bình trôi

Xao động tâm tư một vùng ký ức

Cỏ mềm níu chân đôi bờ sông nước

Thương những nhịp cầu đợi bước ai qua

 

 Hương sắc trăm miền, hào khí ngàn xưa

Anh linh giống nòi đất lành tụ hội

Đánh giặc xây đời, tìm đường mở cõi

Bến Nghé Sài Gòn đi trước về sau

 

Thấu hiểu sẻ chia hết mọi buồn đau

Sài Gòn bao dung, Sài Gòn hào hiệp

Như đã hẹn rồi từ trong tiền kiếp

Đón nhận tôi về ôm ấp cưu mang

 

Lặm tái tê rồi Điệu Lý Phương Nam

Dẫu thăm quê xưa cũng về vội vã

Đi khắp bốn phương bao miền đất hứa

Vẫn nghe sáu câu Vọng cổ gọi hồn

 

Quê xưa đưa tôi đến với Sài Gòn

Sài Gòn mang tôi năm châu bốn biển

Tình yêu đất này neo thuyền về bến   

Em là Sài Gòn tổ ấm đời tôi.

 CNB

Cuối năm Quí Tỵ 2013