Thành phố lấp lánh sau những ô cửa hoàng hôn và lời hẹn của khách lữ hành đón nắng bình minh

Chia sẻ

Chia sẻ zalo Chia sẻ zalo Chia sẻ zalo Chia sẻ zalo

Giữa khoảnh khắc chuyển giao của những trang viết, nơi hiện lên không phải bằng nỗi chia xa, mà bằng ánh sáng của một đô thị đang chuyển mình. Nơi ấy có dòng sông, góc phố, những nụ cười và một người kể chuyện vẫn âm thầm giữ nhịp yêu thương.

Thành phố lấp lánh sau những ô cửa hoàng hôn và lời hẹn của khách lữ hành đón nắng bình minh - 1

Hành trình ba thập kỷ đầy tự hào của Tạp chí Du lịch TP.HCM, người bạn đồng hành thủy chung, bền bỉ cùng từng bước chuyển mình rực rỡ của ngành du lịch thành phố.

Thành phố lấp lánh sau những ô cửa hoàng hôn và lời hẹn của khách lữ hành đón nắng bình minh - 2

Những phóng viên, nhà báo say nghề vẫn lặng lẽ bước đi, dùng ống kính và ngòi bút tử tế để dệt nên bức tranh du lịch TP.HCM rực rỡ sắc màu...

Thành phố lấp lánh sau những ô cửa hoàng hôn và lời hẹn của khách lữ hành đón nắng bình minh - 3

Trang báo khép lại nhưng câu chuyện chưa dừng, những bức ảnh, bài viết cùng ngọn lửa nghề tử tế vẫn sẽ theo chân chúng tôi trên mọi nẻo đường mới...

Một buổi sớm như bao ngày, bên góc quen thuộc thoang thoảng hương lộc vừng gió đưa, nơi những tia nắng đầu ngày đang xiên xiên thấp thoáng hàng me Đại lộ Lê Lợi sầm uất. Thành phố vẫn chuyển động như bao ngày, rì rầm tiếng xe nối nhau trên phố, những bước chân vội vàng, những cuộc trò chuyện ngắn ngủi bên lề... tất cả tạo nên một bản giao hưởng thương quen mà chưa bao giờ cũ.

Thành phố lấp lánh sau những ô cửa hoàng hôn và lời hẹn của khách lữ hành đón nắng bình minh - 4

Khi bình minh thức giấc, những vệt nắng vàng ươm xuyên thấu tầng mây, nhuộm trọn không gian thành phố trong sắc mật ngọt ngào.

Thành phố lấp lánh sau những ô cửa hoàng hôn và lời hẹn của khách lữ hành đón nắng bình minh - 5

Tôi thích ngắm thành phố ở khoảnh khắc này, lúc ranh giới giữa sáng và tối dần nhạt nhòa, nhường chỗ cho sự lung linh rực rỡ ban mai.

Thành phố lấp lánh sau những ô cửa hoàng hôn và lời hẹn của khách lữ hành đón nắng bình minh - 6

Và cho đến khi hoàng hôn buông xuống, cũng là lúc những ánh đèn màu bắt đầu kiêu hãnh thắp sáng những đỉnh cao mới rực rỡ sắc màu.

Thành phố lấp lánh sau những ô cửa hoàng hôn và lời hẹn của khách lữ hành đón nắng bình minh - 7

Sài Gòn không bao giờ phụ lòng những ai yêu nó bằng một trái tim chân thành, tôi tự nhủ như thế khi nhìn ngắm những chú bồ câu tung cánh.

Ngày cuối của hành trình trang báo, thật khó để chọn một câu chuyện đủ sức chia sẻ hết cảm xúc. Nhưng rồi tôi chợt nhận ra, có lẽ điều đẹp nhất để kể không phải là sự khép lại, mà là những điều vẫn đang tiếp tục. Bởi mảnh đất này luôn có cách rất riêng để bước qua những thay đổi bằng sự bình thản và niềm tin.

Một trang báo có thể dừng lại ở ngày mai, nhưng thành phố này vẫn sẽ mở ra những chương mới. Du lịch TP.HCM cũng vậy, từng ngày làm mới mình bằng những sản phẩm mới, những không gian mới và những trải nghiệm ngày càng đa dạng hơn. Dẫu những con đường có đổi thay, điều giữ chân du khách vẫn là hơi ấm, nụ cười hồn hậu của mỗi người con nơi đây.

Thành phố lấp lánh sau những ô cửa hoàng hôn và lời hẹn của khách lữ hành đón nắng bình minh - 8

Những trang viết mới đang đợi, và chiếc máy ảnh khoác bờ vai... chắc chắn sẽ lại cùng tôi thức giấc vào bình minh mai rộn rã.

Tôi đã đi qua nhiều góc phố Sài Gòn bằng chiếc máy ảnh trên vai. Có những ngày nắng gắt, những buổi chiều mưa bất chợt, những chuyến đi kéo dài từ sáng đến khuya chỉ để săn tìm một khoảnh khắc thật đẹp, thật mượt... Sau tất cả, điều còn lại trong ống kính nhiều nhất vẫn là gương mặt lạ mà quen.

Bưu điện Trung tâm hôm nay vẫn đón những bước chân từ khắp nơi tìm về. Du khách dừng lại trước những mái vòm cổ kính, viết vài dòng trên tấm bưu thiếp, lưu lại một bức ảnh giữa không gian mang dấu ấn thời gian. Phố xá người qua kẻ lại vẫn đang hiện diện từng ngày, trẻ trung và đầy năng lượng.

Tôi bắt gặp nụ cười của chị bán nước khi trao ly nước “mía chà bá” cho khách dừng chân. Một khoảnh khắc rất nhỏ thôi, nhưng lại chứa đựng cả tinh thần Sài Gòn: gần gũi, cởi mở và chân thành. Đôi khi, một hành trình du lịch đáng nhớ không bắt đầu từ điểm đến, mà bắt đầu từ một cuộc gặp gỡ.

Thành phố lấp lánh sau những ô cửa hoàng hôn và lời hẹn của khách lữ hành đón nắng bình minh - 9

Trong khoảng lặng giao thoa giữa hoàng hôn và bình minh, tôi chợt bắt gặp một khoảnh khắc Sài Gòn dung dị, thân thương mà chưa bao giờ là cũ.

Có thể người ta sẽ nhớ một công trình đẹp, một tuyến phố lung linh hay một món ăn đặc trưng. Nhưng sau cùng, thứ khiến họ muốn quay lại chính là cảm giác được chào đón. Một lời chỉ dẫn tận tình, một cái gật đầu thân thiện, một câu chuyện vui trên vỉa hè... những điều giản dị ấy làm nên sức hút riêng có của một Sài Gòn đô hội.

Những năm làm nghề, tôi chụp nhiều hơn những gì từng nghĩ. Những người bán hàng nhỏ bên đường, bác tài xế xích lô, người nghệ sĩ đường phố, những bạn trẻ đang khám phá đô thị bằng ánh mắt háo hức. Họ không nằm trong những danh sách điểm đến, nhưng lại là những người giữ lại nhịp sống và ký ức cho thành phố.

Bởi một đô thị không chỉ được tạo nên từ những tòa nhà cao tầng hay những đại lộ rộng lớn. Thành phố còn được tạo nên từ những câu chuyện đời thường. Những con người bình dị ấy chính là phần hồn khiến nơi này khác biệt, khiến mỗi bức ảnh không chỉ có ánh sáng mà còn có hơi thở của cuộc sống.

Thành phố lấp lánh sau những ô cửa hoàng hôn và lời hẹn của khách lữ hành đón nắng bình minh - 10

Chiều xuống chậm trên dòng sông Sài Gòn; ánh nắng cuối ngày phủ lên mặt nước một màu dịu nhẹ, như chiếc cầu nối giữa hôm qua, hôm nay và ngày mai.

Tôi thích khoảnh khắc này, khi thành phố chuẩn bị thay áo mới. Khi hoàng hôn đi qua, những ô cửa bắt đầu sáng lên và một nhịp sống khác lại rộn ràng mở ra.

Bến Bạch Đằng rực rỡ hơn khi những chuyến du ngoạn trên sông bắt đầu khởi hành. Tiếng cười của du khách hòa cùng tiếng gió, ánh đèn thành phố phản chiếu xuống mặt nước tạo nên một bức tranh vừa hiện đại vừa thơ mộng. TP.HCM về đêm luôn có sức quyến rũ riêng, một vẻ đẹp không cần phô trương.

Thành phố lấp lánh sau những ô cửa hoàng hôn và lời hẹn của khách lữ hành đón nắng bình minh - 11

Khi hoàng hôn buông xuống, những ánh đèn màu lại kiêu hãnh thắp sáng, dệt nên một diện mạo mới rực rỡ và tràn đầy kiêu hãnh cho đỉnh cao thành phố...

Những tuyến giao thông mới, những không gian văn hóa sáng tạo, những điểm đến ven sông đang dần tạo nên diện mạo mới cho đô thị. Thành phố vẫn giữ ký ức của mình, đồng thời mở rộng cánh cửa hướng về tương lai. Có lẽ chính sự giao thoa ấy làm nên sức sống bền bỉ của nơi này.

Tôi từng tự hỏi, liệu sự phát triển có khiến thành phố đánh mất nét thân quen? Rồi câu trả lời đến từ những điều rất nhỏ. Một quán cà phê cũ vẫn đông khách, một góc phố vẫn đầy tiếng trò chuyện, một người xa lạ vẫn sẵn lòng chỉ đường. Sài Gòn thay đổi, nhưng cái tình thì vẫn ở lại.

Thành phố lấp lánh sau những ô cửa hoàng hôn và lời hẹn của khách lữ hành đón nắng bình minh - 12

Nhìn những ánh đèn lần lượt bật sáng, tôi nhớ về những ngày đầu cầm máy, cầm bút. Một cuốn sổ tay, một chiếc máy ảnh cơ cũ và niềm háo hức trước mỗi chuyến đi.

Nghề báo cho tôi cơ hội được nhìn thành phố từ nhiều góc khác nhau, được gặp những con người mà nếu không bước ra đường, có lẽ tôi sẽ không bao giờ biết đến.

Chiếc máy ảnh theo năm tháng trở thành người bạn lặng thầm, bền bỉ. Nó dạy tôi cách chờ đợi một khoảnh khắc, cách quan sát một ánh nhìn, cách lắng nghe câu chuyện phía sau mỗi khuôn hình. Như con tằm rút ruột nhả tơ, viết về du lịch, suy cho cùng, không chỉ là ghi lại nơi chốn, mà còn là ghi lại những cảm xúc mà nơi chốn ấy mang lại.

Một trang báo có thể khép lại, và một bài viết có thể mở ra một hành trình mới, nhưng tình yêu dành cho Sài Gòn tôi yêu thì không có điểm dừng. Người kể chuyện luôn có thể tìm thấy một con đường khác để tiếp tục hành trình. Một bài viết mới, một bộ ảnh mới, một góc chụp mới và có thể là một cách kể chuyện mới... miễn là trái tim vẫn hướng về nơi mình yêu.

Thành phố lấp lánh sau những ô cửa hoàng hôn và lời hẹn của khách lữ hành đón nắng bình minh - 13

Phía trước, ánh mặt trời soi sáng đang chờ ở một nơi nào đó. Và có lẽ, hành trình của một người làm nghề, một người kể chuyện về thành phố này vẫn vậy…

Thành phố lấp lánh sau những ô cửa hoàng hôn và lời hẹn của khách lữ hành đón nắng bình minh - 14

Không phải là lời tạm biệt, chỉ là một lần chuyển bước để tiếp tục tìm kiếm những khoảnh khắc đẹp của mảnh đất này bằng tất cả sự say mê còn nguyên vẹn.

Ngày mai, TP.HCM vẫn sẽ đón những người lữ khách mới. Những con phố vẫn sáng đèn, những dòng sông vẫn chảy, những câu chuyện vẫn tiếp tục được viết bằng nhiều giọng kể khác nhau. Tôi bước đi trong ánh đèn đêm phản chiếu lung linh lấp trên dòng sông, chiếc máy ảnh nằm gọn trên vai, nghe thành phố thì thầm những điều chưa kịp kể...

Chia sẻ

Chia sẻ zalo Chia sẻ zalo Chia sẻ zalo Chia sẻ zalo

Hữu Long

CLIP HOT