Các tác phẩm đoạt giải cuộc thi Văn, Thơ

Theo yêu cầu của bạn đọc, Tạp Chí Du lịch TPHCM xin giới thiệu các tác phẩm Văn, Thơ đã đoạt giải trong cuộc thi Văn, Thơ với chủ đề “TPHCM – Nét đẹp tiềm ẩn”. Cuộc thi với mục đích nói lên vẻ đẹp của con người và phong cảnh TPHCM, một điểm đến an toàn và thân thiện, những sáng tạo của Ngành Du lịch TPHCM. Từ ngày 1.5.2009 đến 15.12.2009, Tạp chí đã nhận được 54 bài văn và 63 bài thơ của bạn đọc tham dự. Sau đây là 8 tác phẩm thơ xuất sắc nhất đoạt giải trong cuộc thi.

CÁC TÁC PHẨM ĐOẠT GIẢI CUỘC THI VĂN THƠ VỚI CHỦ ĐỀ “TPHCM – NÉT ĐẸP TIỀM ẨN”


Theo yêu cầu của bạn đọc, Tạp Chí Du lịch TPHCM xin giới thiệu các tác phẩm Văn, Thơ đã đoạt giải trong cuộc thi Văn, Thơ với chủ đề “TPHCM – Nét đẹp tiềm ẩn”. Cuộc thi với mục đích nói lên vẻ đẹp của con người và phong cảnh TPHCM, một điểm đến an toàn và thân thiện, những sáng tạo của Ngành Du lịch TPHCM. Từ ngày 1.5.2009 đến 15.12.2009, Tạp chí đã nhận được 54 bài văn và 63 bài thơ của bạn đọc tham dự. Sau đây là 8 tác phẩm thơ xuất sắc nhất đoạt giải trong cuộc thi.

 

Giải Nhất

Thành phố có anh

Lê Mai (Nha Trang)

Sài Gòn – ở đấy – có anh

Trời xanh mắt biếc mây thành dải tơ

Em thành nhân vật của thơ

Của anh của nắng của bờ hoa hương

Sài Gòn đấy – Chợt dễ thương

Giờ cao điểm những con đường nắng lên

Mấp mô rào chắn gập ghềnh

Em qua – biết lấy chi đền công anh?

Muốn nhờ vòm lá cây xanh

Nghiêng mình dịu xuống che anh bóng vừa…

Sài Gòn – ở đấy – chút mưa

Ngập chân thêm nữa – em chưa kịp vào

Sài Gòn – mưa thấp – nắng cao

Nắng mưa đấy hóa ngọt ngào – đó anh.

 

Giải Nhì

…Và

Chim bói cá

Nguyễn Trân (Đà Lạt)

…và,  tôi ra sông Sài Gòn đón gió

nghe đẫm hương phù sa sông Hồng

từ ngày em theo chồng

gió xuân gầy đến nỗi cô đơn

tôi chôn tình loay hoay công việc

mỗi vai hề lấp một nỗi buồn riêng

sông Sài Gòn bên cây bàng lá đỏ

đã xanh chồi lẫn cùng chú chim sâu

chim gõ kiến, gõ bầm chiều đau điếng

se se lòng, mùi hoa sữa – đêm mơ.

…và,  tôi ra sông Sài Gòn đứng ngó

lục bình trôi vấp vạt nắng phương Nam

chim bói cá ném mình hết sức

xuống dòng sông cuồn cuộn đỏ ngầu

tôi chợt nhớ tình đầu “chim bói cá”

bên làng quê có một con đê

có lũy tre xanh, có bờ lau lách gọi

có tiếng chuông chiều xao động Hồ Tây

có đám trẻ chúng tôi đùa nghịch

trên xác máy bay giặc

có cô bé đòi chở vào Nam

để biết nắng nơi nào đẹp nhất

đám trẻ làng ùa ra xem

tôi thành phi công dũng cảm

đánh lộn để giành lái máy bay

chở cô bé mắt tròn với hai bím tóc

bị u đầu ”thằng bói cá” thành tên

…và, trong chuyến tàu rời Bắc

vào phương Nam có một toa tình

em lặng thinh

tôi lặng thinh

thầm hiểu chúng mình thành đôi

 

Giải Ba

Cảm nhận phố

Hoàng Thị Thanh Tâm (TPHCM)

Những con hẻm nép mình tựa vào nhau

phố dài thoảng mùi thơm hoa sữa

em về miên man giữa thành thị nắng gió

nhắm mắt, đưa tay cảm nhận một bầu trời

trong veo tiếng cười thân quen…

Rảo quanh phố một sáng mùa thu

em hòa lòng vào gánh hàng rong

điểm xuyết giữa những nẻo đường

có mảng ký ức xanh mượt

rủ nỗi nhớ về qua những buổi cà phê bệt thong dong…

Em ngỡ mình như chiếc chong chóng

thả tâm hồn theo lá me bay

ngồi trên chiếc xích lô nhỏ giữa lòng phố

em nghe mênh mang phố rì rầm kể

những câu chuyện đẫm vị say mê

về miền xưa xa lắm

khi em chưa được sinh ra…

Phố thênh thang như một mái nhà

ấm áp, bình yên và ngọt lịm

khi nhấm nháp từng chút tiềm ẩn thi vị

đáy mắt em đã dâng đầy những ước mơ hoa…

Em về thăm phố với những náo nhiệt lướt qua

cơn mưa cuối mùa hối hả như sợ ngày vụt tắt

đứng từ trên ban công cao nhìn xuống

lấp loá sắc đèn

em chưa bao giờ thấy phố đẹp như đêm nay…

 

Giải Khuyến khích

Nhớ Sài Gòn

Trần Lâm (Đồng Nai)

Có những nỗi nhớ không thể gọi thành tên

Như sáng nay giữa phương trời xa lắc

Nhớ âm thanh của phố Sài thành

Những con đường hình vòng cung và tiếng xe không ngơi rộn rã

Những làn sương hiếm hoi như của mùa xưa sót lại

Những quán cóc lanh canh ly cà phê sữa

Những gã du ca nhấp cà phê đen không đường không đá.

Nhớ cái lạnh của Sài thành đến lạ

Chẳng phải mùa đông cũng làm kẻ suýt xoa

(Chắc muốn tìm về trong bàn tay nhau

Giấc mơ ấm lên nhờ những lần như thế

Để đêm về còn rủ nhau

Đi tìm một loài hoa chỉ nghe hương mà chưa từng chạm tới).

Chim sẻ nhỏ riu rít, mổ vào chiếc lá me gọi nhau

Chúng cũng biết giận hờn, nũng nịu với những trò tinh nghịch

Rồi vụt bay đi cõng nắng

Sài thành có những ban công

Với những giàn hoa leo

Chiều lại chiều, người con gái đứng đợi

Kẻ lạc phố trở về.

 

Phố mưa

Huỳnh Hữu Võ (Bình Thuận)

Sài Gòn trời mưa ướt dầm con phố

Bên em chiều nay lời chưa dám ngỏ

Chầm chậm theo mưa.

Sài Gòn trời mưa ngồi trong quán nhỏ

Đôi chim sẻ nâu nép mình góc phố

Gió mưa bời bời.

Sài Gòn trời mưa mưa từng sợi nhỏ

Mưa ướt mặt đường ướt dầm nỗi nhớ

Những chiều vắng nhau.

Sài Gòn trời mưa ướt dầm con phố

Khi chuông giáo đường không còn vang đổ

Bâng khuâng, bâng khuâng.

Sài Gòn trời mưa ướt dầm con phố

Bóng đổ liêu xiêu đôi bàn chân nhỏ

Tung tăng, tung tăng.

Sài Gòn trời mưa ước dầm con phố

Anh theo mưa về niềm vui rạng rỡ

Tình ơi, tình ơi!

Sài Gòn trời mưa ướt dầm con phố

Anh đứng một mình dưới trời mưa đổ

Một mình anh thôi

Vẫn đợi chờ em…

 

Có một Sài Gòn trong mắt em

Văn Thành Lê (TPHCM)

Có một Sài Gòn trong mắt em

nắng vàng hơn lặn sâu vào đáy tóc

Tôi gã du ca nhặt từng mãnh chiều khó nhọc

vá dọc đường hoàng hôn.

Góc nhà thờ Đức Bà tiếng chuông ngân pha chút dỗi hờn

Em dỡn tôi

câu đùa vẳng lại từ phía hôm qua

mọc rêu thành ký ức.

Có một Sài Gòn trong mắt em

rất thực

gió mềm hơn trượt dài theo cái liếc

Tôi gã du ca bước vẹt chân vẫn tiếc đám lục bình

nhớ ngày xưa em ngắm bến Bạch Đằng.

Có một Sài Gòn trong lòng tôi

trĩu nặng

Ánh mắt em dẫu chẳng nói chẳng rằng

Vẫn găm vào lòng

Xanh lên mảng ngày rong.

 

Dưới Vòm Me Sài Gòn

Võ Hà Thanh Nhi (Quy Nhơn)

Tìm về ngồi dưới vòm xanh

Nhìn hàng me trút lá quanh chân mình

Sài Gòn vừa chớm bình minh

Từng tia nắng ấm vẽ hình yêu thương.

Dọc ngang vết bụi dặm trường

Hồn chưa kịp giũ đã vương vấn tình

Bàn chân mỏi mệt hành trình

Dứt cơn mê muội mưu sinh cơ cầu

Sài Gòn! Nỗi nhớ đậm sâu…

Bây chừ ta đã bên nhau thật gần

Miệng chưa kịp thốt tri âm

Lòng không kịp nói… ngàn lần tạ ơn

Mưa như mưa tận nguồn cơn

Thả từng giọt nhớ xuống hồn xưa sau

Sài Gòn lá vẫn xanh màu

Xoè bàn tay rộng nghiêng đầu… chở che.

 

Mưa Sài Gòn

Đặng Hoàng Thám (An Giang)

Sài Gòn mưa… em về chưa?

Nghe thành phố lạnh trong mưa  với mình

Hàng sao lá rụng vô tình

Đường xa xăm… Vắng bóng hình thân thương

Chiều mưa ướt đẫm phố phường

Hoa bằng lăng tím bên đường nhớ nhung

Qua trường cũ chạnh bâng khuâng

Tiếng mưa rơi cũng rưng rưng giọng sầu

Mùa hạ tuổi thơ về đâu?

Mà hoa phượng đỏ một màu chưa phai

Chiều Sài Gòn trắng mưa bay

Còn thương kỷ niệm tháng ngày xa xưa

Sài Gòn trời mưa mãi mưa…

Có người vẫn đợi… người chưa trở về.