Trang thơ Thục Nguyên

VÀI NÉT VỀ  THỤC NGUYÊN

Tên thật: Nguyễn Văn Thức.
Tên thường dùng: Nguyễn Thức.
Bút danh: Nguyên Tâm, Thục Nguyên.
Nơi sinh: Quy Nhơn – Bình Định.

Hiện sống tại Tp. Hồ Chí Minh.

Từ năm 1980 đến nay, có thơ đăng ở các báo, tạp chí:

Báo Sài Gòn Giải phóng, Báo Văn nghệ Thành phố, Báo Tuổi trẻ, Tập san Tuyến đầu, Báo Cao su Việt Nam, Báo Ấp Bắc, Tạp chí Thế giới mới, Tạp chí Sóng nhạc, Tap chí Văn nghệ Bình Định, Tạp chí Nhà văn, Tạp Chí Du lịch Thành phố Hồ Chí Minh

DRAYSAP

Như sương

Như khói

Như mây

Long lanh

Bụi nước bay bay lưng trời.

Nắng soi Draysap ven đồi

Rêu phong đá gọi

Bồi hồi lòng ai.

 

Lối rừng bàng bạc thu phai

Trầm tư

Thác đứng tựa vai đại ngàn.

Chút tình rót tự hồng hoang

Theo sông đổ xuống

Bạt ngàn tháng năm.

 

Một đời

Sương

Khói

Mây

Giăng

Miên man

Lời gió

Lâng lâng hồn rừng.

Quyện trong xao xuyến

Muôn trùng

Bóng chim huyền sử

Ngập ngừng hẹn nhau.

 

Khói

Sương

Mây

Nước

Về đâu

Hay

Tan hợp giữa giang đầu

Sáng nay.

Quay đi

Bỗng nhớ phương này

Hương rừng hoang dại vương đầy dáng thơ.

T.N

 

NHỚ QUY NHƠN

 

Quy Nhơn ơi có biết gì không
Ta kẻ xa quê nhớ nao lòng.
Thẫn thờ đứng giữa sân ga nhỏ
Hỏi có ai về quê cũ không.

Ai về quê cũ cho ta gửi
Một thoáng hồn say bước chơi vơi.
Phố xưa lối nhỏ tình thơ dại
Một đời quay quắt nhớ khôn nguôi.

Ta muốn về ghé thăm trường cũ
Xếp hàng nghiêm dáng nhỏ tinh khôi.
Ra đi chưa vẫy tay từ biệt
Hàng phượng xưa chừng cũng bồi hồi.

Ta muốn về đợi bên biển thắm
Đón phút trường tan rộn rã…yêu.
Em đi bướm trắng vờn gót nhỏ
Xao động cỏ hoa dưới bóng chiều.

Ta muốn về chạy vào Ghềnh Ráng
Nhảy đá vượt hang mở rêu phong.
Tên ai lỡ khắc bờ đá vắng
Để sóng ngàn khơi vỗ bạc lòng.

Ta muốn về leo lên đồi Đỏ
Hái cành sim tím ghép vào thơ.
Tặng người xuôi ngược trong dâu bể
Chút kỷ niệm xưa tưởng nhạt mờ.

Ta muốn về đi tìm Mạc Tử
Nhặt ánh trăng thề dẫu vụn rơi.
Hỏi đêm viễn xứ ai còn nhớ
Một bóng người xa tận cuối trời.

Ta muốn về chạy roi Tấn nhất (1)
Bước Lão mai (2) rung trống Quang Trung (3).
Xua tan u ẩn đời phiêu bạt
Hẹn Nẫu (4) ngày nâng rượu trùng phùng.

Quy Nhơn ơi sao ta nhớ quá
Muốn trở về ngay muốn gặp ngay
Muốn ôm hết cả ngàn thương ấy
Hội ngộ một đêm ở đất này.

Ghi chú:
(1): Bài roi võ Bình Định.
(2): Bài quyền võ Bình Định.
(3): Trống trận Tây Sơn.

(4): Họ, người ta

* Nhà thơ Thục Nguyên:

“Tôi làm bài thơ này khi tình cờ phát hiện ánh trăng phản chiếu xuống đáy ly rượu trong một đêm buồn, cô đơn. Vầng trăng lung linh trong ly rượu  giống như một ước vọng vừa tan vỡ, rơi rụng xuống đời, chơi vơi, hụt hẫng.

Uống cạn ly rượu, uống hết vầng trăng, có nghĩa là chấp nhận đối diện với nỗi buồn, nhưng không phải để nhâm nhi những bi lụy mà để thấm thía thế nào là giá trị của niềm vui, thấm thía thế nào là giá trị của hạnh phúc và yêu thương. Cũng như mọi người, trên đường đời, có đôi khi chúng ta phải nuốt những niềm đau xuống đáy lòng, có đôi khi chúng ta phải nhận một phần thiệt thòi về phía mình để sự việc được vuông tròn, để cuộc sống được tươi đẹp, tốt hơn.

Đó là điều tôi muốn nói khi làm bài thơ “Uống trăng”.

(Phát biểu trên HTV9 chương trình Thơ ca giao hòa, 10-2013)

Uống trăng

           

                                   Lung linh trăng rụng xuống đời

                           Trăng hòa với rượu mời người uống trăng

                                        Hai ta lỗi hẹn trăm năm

                              Thì thôi uống cả vầng trăng cho tròn

 

                                    Uống đi một ánh trăng buồn

                            Nửa đau ta nhận nửa hờn người mang

                                     Uống cho trăng vỡ tình tan

                            Hương phai lửa nhạt mộng tàn hồn tê

 

                                      Say cho ngiêng ngả lối về

                              Bọt bèo men rượu ê chề bóng trăng

                                    Say cho gió lộng mưa giăng

                              Say cho núi cách sông ngăn một đời

 

                                   Lung linh trăng rụng người ơi

                              Trăng hòa với rượu cho vơi dối lừa

                                   Men nồng nghĩa cũ tình xưa

                            Thì thôi uống cạn cho vừa lòng nhau

 

                                    Uống đi một ánh trăng sầu

                             Tình sau ta nhớ tình đầu người quên

                                    Say cho hết nợ cạn duyên

                             Lịm ngày vô vọng chết đêm tình hờ

 

                                     Say cho rũ rượi hồn thơ

                             Tình si ta hát ngây thơ tặng người

                                   Mai xa cuối đất cùng trời

                        Trăng lên lẻ bóng ngậm ngùi riêng trăng.

T.N

 

TÌNH HOA CÁT ĐẰNG

Quý tặng Mang Viên Long-tác giả truyện ngắn: Giàn hoa Cát Đằng.

Người đến mơ hồ như khói sương

Như Cát Đằng ngan ngát sân vườn.

Lá xanh hoa tím chiều rơi nhẹ

Thả xuống lòng nhau đêm vấn vương.

 

Tình đến mơ hồ như sáng nay

Tóc ai hoa tím đã giăng đầy.

Gió đưa câu hát nào vang vọng

Cát Đằng lay động áo trắng bay.

 

Tình bỗng dâng đầy lên mắt sâu

Ngây thơ hoa tím tỏa hương sầu.

Tan trong hơi ấm bàn tay nhỏ

Môi nồng xao xuyến chạm đời nhau.

 

Này Cát Đằng ơi Cát Đằng ơi

Ngây ngất dây tình một sợi thôi.

Giăng trăm hoa tím vào đêm mộng

Giọt lệ tương tư lấp lánh đời.

 

Này Cát Đằng ơi Cát Đằng ơi

Lá xanh hoa tím đã xa xôi.

Bên đời còn lại khung trời vắng

Vằng vặc trăng xưa bóng một người.

T.N