TRANG THƠ: PHAN MINH NHỰT-NẮNG XUÂN; NGUYỄN NGỌC HƯNG-NHỚ GIAO THỪA XA XƯA

NẮNG XUÂN

 Em ơi nắng ấm lên rồi

Có nghe trong gió bồi hồi tình xuân

Mai vàng đã rực ngoài sân

Đón anh về với trong ngần mắt em

Mẹ già thao thức nhiều đêm

Đếm từng ngày lẻ êm đềm đi qua

Thương sao hình bóng của cha

Nhớ con trông ngóng vào ra âm thầm

Con xa biền biệt tháng năm 

Vì chân trời mới giục lòng con đi

Hôm nay trên bước đường quê

Có mùa xuân cũng theo về cùng vui

Và em cô gái hay cười

Đón anh cùng với một trời nhớ thương

Nắng xuân khoe má em hường

Mai khoe sắc thắm dọc đường ta đi

Xuân vui phơi phới tình quê

Lòng ta chất ngất bộn bề tình yêu.

P.M.N

 

NHỚ GIAO THỪA XA XƯA

Đó là ba nén nhang thơm

Mẹ vừa thắp đỏ lơm rơm tỏa mùi

 

Đó là bếp lửa reo vui

Nước sôi lục sục dẻo bùi bánh Chưng

 

Bỗng nhiên bước gió ngập ngừng

Sẽ sàng Mai nở rưng rưng cánh vàng

 

Đem thời gian quyện không gian

Cối trầu ngoại kể miên man nỗi niềm

 

Ấm nồng náo nức trang nghiêm

Âm dương giao cảm nồi chìm thực hư

 

Từ tôi bão lửa bão từ

Mùi Xuân cháy dở nhão nhừ tuổi thơ

 

Người xưa mấy lớp sương mờ

Hương quê còn đẫm giấc mơ Giao thừa

N.N.H