TRÁI TIM KHÔNG PHẢI LÀ QUẢ CHUÔNG…

Vừa qua, Nhà Xuất bản Phụ Nữ và Công ty TNHH Sách Phương Nam đã hợp tác phát hành tác phẩm Ví dụ ta yêu nhau của Nhà văn Đoàn Thạch Biền. Ban Biên tập Tạp Chí Du lịch TPHCM xin trân trọng giới thiệu “Lời nói đầu” của Nhà văn Đoàn Thạch Biền giới thiệu về Ví dụ ta yêu nhau sau 39 năm


Nhà văn Đoàn Thạch Biền

Mỗi cuốn sách có một số phận. Suốn sách này cũng vậy. Nó được in lần đầu dưới bút danh Nguyễn Thanh Trịnh, Nhà Xuất bản Bạn Ngọc phát hành tháng 9 năm 1947, tại Sài Gòn. Và rồi nó mất hút. Năm 1989, nó mới có dịp in lần thứ hai và năm 2013, nó mới được in lần thứ sáu. 39 năm đối với một tác phẩm có thể đã là quá dài cũng có thể là còn quá ngắn, để đánh giá tác phẩm ấy. Nhưng riêng với người viết, hắn thật sự bồi hồi xúc động. Như người cha gặp lại đứa con đầu lòng, sau nhiều năm thất lạc, xuất hiện trước ngưỡng cửa nhà mình trong một đêm mưa.

Sẽ có người đọc khắt khe cho rằng: Đây là một cuốn truyện lãng mạn. Có ích gì cho cuộc sống hôm nay? Người viết tin rằng: Một đời người dù khổ đau khốn cùng khi nhìn lại nếu không quá khắt khe, ai cùng nhận ra mình đã sống qua những năm tháng tuổi trẻ tươi đẹp. Đấy là những năm tháng yêu thương tưởng như là mộng ảo, nhưng cơn ngầy ngật, đắm say vẫn còn rung động trong suốt một đời người. Có thật sự đời sống của chúng ta hiện nay không cần những rung động đó?

Sau 39 năm đọc lại tác phẩm đầu tay của mình, người viết cũng nhận ra nhiều chỗ còn ngây ngô, vụng dại. Nhưng không thể sửa chữa đươc. Giống như mối tình đầu ngây ngô, vụng dại. Những mối tình sau già dặn hơn (những tác phẩm sau già dặn hơn) vẫn không so sánh được. Đấy là sự bất lực của trái tim. Nó không phải là quả chuông để mỗi lần giật dây là một lần kêu vang.

Người viết chỉ thầm mong các bạn trẻ hôm nay đọc xong cuốn sách này, sẽ tự tìm thấy và giữ gìn những năm tháng tươi đẹp của tuổi trẻ mình. Đừng để nó trôi qua mà không hay biết. Rồi nuối tiếc!

Sau cùng, người viết xin cám ơn Công ty Sách Phương Nam đã tái bản cuốn truyện này. Giúp người viết gặp lại tuổi trẻ của mình. Tác phẩm đầu tay được in ra giống như mối tình đầu đã mất. Đẹp. Vụng dại. Và nhiều luyến tiếc. Nhưng người viết bắt buộc phải quên đi, mới có thể bắt đầu được một tác phẩm (một mối tình) khác.

Những tác phẩm đã in: Ví dụ ta yêu nhau, Những ngày tươi đẹp, Bất ngời phía trái tim, Tôi thương mà em đâu có hay, Tôi hay mà em đâu có thương, Tình nhỏ làm sao quên, Mùa hè khắc nghiệt, Đêm của cỏ. Tác phẩm sẽ in: Sắc như mắt Phượng.

Nhà văn Lê Minh Quốc:

Từ tập truyện đầu tay Ví dụ ta yêu nhau, in tháng 9/1974, ký tên Nguyễn Thanh Trịnh, đến những tác phẩm: Tình nhỏ làm sao quên, Bất ngời phía trái tim, Tôi thương mà em đâu có hay, Tôi hay mà em đâu có thương… với bút danh Đoàn Thạch Biền thì vẫn văn phong ấy, bút pháp ấy. Vẫn lối xưng hô tréo nghoe không “đụng hàng” là  “Em và Ông” một cách dí dỏm và đối thoại thông minh, lắt léo khiến người đọc phải bật cười thích thú…

L.M.Q