Lê Minh Quốc - Gieo hồn vào những bức họa

Chia sẻ

Chia sẻ zalo Chia sẻ zalo Chia sẻ zalo Chia sẻ zalo

Là một nhà nghiên cứu, một thi sĩ, một người viết báo giàu tâm huyết, một họa sĩ của chính tâm hồn mình, Lê Minh Quốc vẽ tranh như một sự thử nghiệm, một cuộc đối thoại lặng lẽ giữa cái tôi nội tâm và thế giới bên ngoài.

Mỗi nét vẽ, mỗi mảng màu như một nhịp thở, một lời tự thú, một khát vọng được hóa thân thành hình ảnh. Chính ở hội họa, ta bắt gặp một Lê Minh Quốc khác - phóng khoáng, chân thành, và đầy bất ngờ. Người nghệ sĩ đã gieo hồn mình vào tranh như gieo thơ vào giấy, để rồi mở ra một hành trình sáng tạo mới mẻ, giàu cảm hứng và không kém phần triết lý.

Lê Minh Quốc - Gieo hồn vào những bức họa - 1

Tác giả Giản Thanh Sơn với nhà thơ, nhà báo Lê Minh Quốc

Từ những trang sách, áng thơ đến những bức tranh, hành trình sáng tạo của Lê Minh Quốc như một dòng chảy liên tục, nơi ông thổi hồn mình vào từng sắc màu và từng con chữ. Những bức tranh của Lê Minh Quốc không chỉ dừng lại ở giá trị thị giác, mà còn là nơi ông gửi gắm cả tâm hồn, cảm xúc và triết lý sống. Mỗi đường nét, mỗi gam màu đều như một lời thì thầm, một tiếng gọi từ nội tâm, phản chiếu những trải nghiệm và suy tư của một đời nghệ sĩ.

Trong tranh, ta thấy có bóng dáng của một thi sĩ đang đối thoại với chính mình, đang tìm cách khắc họa những khát vọng chưa thành, những nỗi đau chưa nguôi, và cả những niềm vui giản dị mà đời sống ban tặng. Chính sự hài hòa giữa cảm xúc và triết lý đã khiến tranh của ông trở thành một không gian tinh thần, nơi người xem thưởng thức, cảm nhận và suy ngẫm.

Lê Minh Quốc - Gieo hồn vào những bức họa - 2

Hạt giống hội họa dường như đã gieo vào tâm hồn Lê Minh Quốc từ muôn kiếp trước, để rồi nay trổ hoa trong từng nét vẽ. Có lẽ chính sự nhạy cảm của một thi sĩ, sự quan sát tinh tế của một nhà báo, và chiều sâu ý tưởng của một người nghiên cứu đã nuôi dưỡng mầm hội họa ấy. Khi cầm cọ, ông vẽ bằng ký ức, bằng trải nghiệm, bằng những rung động sâu xa của đời sống.

Mỗi bức tranh vì thế mang dáng dấp của một định mệnh nghệ thuật, như thể ông đã được chuẩn bị từ lâu để bước vào con đường này. Hội họa đến với ông không phải như một sự tình cờ, mà như một cuộc hẹn đã được sắp đặt từ trước, để hoàn thiện chân dung tinh thần của một nghệ sĩ đa tài.

Lê Minh Quốc - Gieo hồn vào những bức họa - 3

Lê Minh Quốc - Gieo hồn vào những bức họa - 4

Quốc bắt đầu vẽ khi ngộ ra từ những bài thơ trong tập Tôi vẽ mặt tôi. Chính những câu chữ ấy đã mở ra một thế giới sắc màu tiềm ẩn, như thể thơ ca đã hóa thành những gam màu chờ được khơi dậy trên toan vẽ. Trong thơ, ông nhận ra những sắc màu ẩn hiện, những đường nét mơ hồ, để rồi khi cầm cọ, chúng trở thành hình khối, thành gương mặt, thành cảnh tượng sống động.

Ở đây, thơ của Quốc là ngôn từ, là một bản phác thảo tinh thần, một bức tranh chưa hoàn thiện. Khi chuyển sang hội họa, ông như tìm thấy một ngôn ngữ mới để tiếp tục cuộc đối thoại với chính mình. Thơ và tranh đan xen, soi chiếu lẫn nhau: thơ gợi mở cảm xúc, tranh cụ thể hóa cảm xúc ấy thành hình ảnh. Và trong sự giao thoa ấy, người họa sĩ, như kẻ mộng du đi tìm chính mình trong sắc màu và ngôn từ.

Lê Minh Quốc - Gieo hồn vào những bức họa - 5

Quốc từng thừa nhận: “Tôi vượt qua bằng sự ngốc nghếch, bằng bản lĩnh của một đứa trẻ tập đi, của người mù đi trong đêm tối.” Lời tự thú ấy không chỉ là sự bộc bạch giản dị, mà còn là một minh chứng cho hành trình sáng tạo đầy thử thách. Trong đó, ta thấy một nghệ sĩ dám đối diện với sự mong manh của chính mình, dám thừa nhận những bước đi vụng về, nhưng đồng thời cũng khẳng định sức mạnh nội tâm để vượt qua bóng tối.

Sự “ngốc nghếch” ở đây không phải là yếu kém, mà là sự hồn nhiên, dũng cảm của một tâm hồn nghệ sĩ không ngại thử nghiệm, không sợ thất bại. Cái “bản lĩnh của một đứa trẻ tập đi” chính là hình ảnh đẹp nhất: một bước đi chập chững, nhưng chứa đựng niềm tin mãnh liệt vào ánh sáng phía trước. Và “người mù đi trong đêm tối” lại gợi ra một hành trình đầy bất định, nơi nghệ sĩ phải dò dẫm bằng trực giác, bằng niềm tin vào nghệ thuật để tìm ra lối đi riêng.

Lê Minh Quốc - Gieo hồn vào những bức họa - 6

Lê Minh Quốc - Gieo hồn vào những bức họa - 7

Ông vẽ tranh bằng sự tự tin và bản lĩnh, như thể mỗi nét cọ là một lời khẳng định về sự tồn tại của chính mình. Với Lê Minh Quốc, hội họa là một phương tiện biểu đạt, là định mệnh đã được an bài. Người nghệ sĩ ấy bước vào thế giới sắc màu bằng tất cả sự kiêu hãnh và dấn thân, để thỏa mãn khát vọng sáng tạo, khát vọng không thể trì hoãn, không thể chối từ.

Những bức họa của Lê Minh Quốc mang trong mình một chiều sâu triết lý, như những thông điệp lặng lẽ về thân phận, tình yêu và nghệ thuật. Chúng không chỉ là hình ảnh để ngắm nhìn, mà còn là những câu hỏi, những lời nhắn gửi về sự tồn tại của con người trong cõi trần gian. Mỗi gam màu, mỗi đường nét đều chất chứa một nỗi niềm, một khát vọng, một sự chiêm nghiệm về đời sống.

Lê Minh Quốc - Gieo hồn vào những bức họa - 8

Nhà thơ, nhà báo Lê Minh Quốc

Đối diện với tranh của Quốc, người viết không khỏi xúc động. Bởi ở đó, ta bắt gặp sự hội tụ của thơ ca, hội họa và cả cuộc đời, một đời nghệ sĩ đa tài, luôn tìm cách biểu đạt cái đẹp trong mọi hình thức sáng tạo. Xem tranh của Lê Minh Quốc để suy ngẫm, để cảm nhận, để lắng nghe tiếng nói thầm kín của một tâm hồn nghệ sĩ đã chọn nghệ thuật như định mệnh.

Sài Gòn, xuân, 2026

Chia sẻ

Chia sẻ zalo Chia sẻ zalo Chia sẻ zalo Chia sẻ zalo

Giản Thanh Sơn

CLIP HOT