Trang thơ Huỳnh Dũng Nhân

KHÔNG CÒN AI TRÊN NÚI

Trên núi lâu rồi không nắng bay

Hình như người ấy về qua đây

Có người chán yêu đi xuống núi

Để cho một kẻ rượu vơi đầy

 

Trên núi lâu rồi mây trắng xa

Lối này của em hay của ta

Lãng đãng hoàng hôn người không hát

Sông Đà đã khuất vạt váy hoa

 

Trên núi lâu rồi đã vắng tôi

Vắng tôi, lâu lắm mấy năm rồi

Xuân đến thấy mình thừa thãi quá

Một mình một mâm tôi uống tôi

 

Núi có đôi sao ta không đôi

Hay là đến núi cũng bạc rồi

Thôi cứ ngồi đây ly rượu nhạt

Nhớ em ta hát đến mềm môi.

 

VIẾT TRONG ĐÊM VALENTINE

Tôi đi trong Valentine

tháng 2 ngày 14

hàng vạn đôi trai gái đi như gió bay

những mắt những môi những chocolat

những búp bê và những vòng tay

họ chỉ vừa đôi mươi, mười tám

chiến tranh đã lùi xa rồi

đèn hoa đêm nay trên đường Đồng Khởi

dành cho họ còn gì

dù bọn trẻ bây giờ ít thuộc sử hơn là tên diễn viên Hàn Quốc

thích mặc quần bò của gã chăn bò hồi xưa hơn lụa là tha thướt

một ngày hai lần vắt vẻo ngồi ăn fast-food

và tôi biết dưới hàng trăm ngôi nhà kia

có những người cha đêm nay khó ngủ

đợi những đứa con mình  đêm khuya về tự tin đập cửa

tràn vào  như một cơn gío sớm mai

ôi những dậy thì con gái con trai

câu nhắn tin làm ngắn lại đêm dài

nụ hôn của phụ huynh dưới chiến hào xưa liên quan gì chứ

đêm valentine đã thành tình sử

bọn trẻ có tội gì đâu

những đóa hoa hôm nay và truyền thuyết hôm qua

những đứa con gái ngồi sau xe và những đứa con trai ngồi trước

là thế này mà không là thế khác

không thể hiểu nhưng là  rất thật

bảy nốt nhạc đã làm ra bao nhiêu tình khúc trên đời

đề tài tình yêu như ngọn gío chưa bao giờ ngừng thổi

tôi nghe trong đêm nay tiếng thì thầm nhức nhối

sự cô đơn nào đâu có lỗi

những bông hồng trong tâm tưởng không thể  bán trao

lời tình yêu không thể mời chào

bỗng thương những chàng trai cô gái đêm nay

đi bán đoá hồng cho những người cùng lứa

tôi đi tìm vị thánh valentine trên phố

chợt gặp những giọt thầm nhân loại triệu năm yêu.

 

NHỚ TÌNH

Hôm nay chợt bỗng nhớ tình

Từ rong rêu đến bình minh một ngày

Tình này bồng bột trẻ trai

Tình này vụng dại trót vài lần yêu

 

Trái tim bé nhỏ bấy nhiêu

Ma sao chứa được trăm điều nhớ thương

Mỏng manh mái ngực đời thường

Chở che mưa nắng gió sương phận người

 

Tình tôi em giữ giùm tôi

Mười năm chắc đã thuộc trời hư vô

Chơi vơi mưa nắng xa mờ

Nhớ nhau chỉ biết làm thơ chứ gì

 

Muôn lần đến vạn lần đi

Buồn như bóng nắng mỗi khi xế chiều

Bây giờ gần cạn tuổi yêu

Tôi thắp ký ức trong veo nhớ tình