Những bài dự thi

Anh đến vườn em hoa xuân nở

Lả lơi trong gió nắng muôn màu

Nhìn hoa xao động làn hơi thở

Khẽ chớp hàng mi khẽ cúi đầu.

Sương mây    

ĐOÀN VỊ THƯỢNG

Giọt sương ôm bóng mặt trời

Chờ khi nắng đến bốc hơi dạng hình

Hàng cây không biết sự tình

Khua ngàn tay lá ngóng nhìn nắng mai

Tôi đi qua đám cỏ gai

Nghe sương khóc ướt hết vai áo mình

Nắng vung triệu hạt ngô xinh

Rải lăn vàng khắp cành chim ngậm chào

Mặt trời chầm chậm lên cao

Hàng cây đổ bóng sang rào nhà ai

Tôi về qua đám cỏ gai

Đám mây tỏa ấm xuống vai áo mình

Hàng cây không biết sự tình

Giọt sương đã đổi dạng hình đám mây.

Thèm khúc hát yêu thương

HỒ BÔNG

Thèm nghe rì rào thông reo

Thèm nghe ríu rít tiếng chim

Thèm nghe thánh thót giọt đàn

Thèm nghe lặng im.. lặng im!

 

Khúc hát tôi yêu ấy tiếng lòng

Tiếng hò lảnh lót một dòng sông

Vàng trăng, bàng bạc đêm thanh vắng

Man mác tình gió nội, hương đồng!

 

Hát cho hòa khí sinh trần hoàn

Hát cho hòa khí sinh hợp đoàn

Hát cho hòa khí sinh tài, lợi

Hát cho hòa khí tạo hòa an

 

Yêu sao con cuốc gọi hè

Con ve ra rả ve ve rừng già

Chiều về, chim vịt hòa ca

Chim gù văng vẳng… đường xa… hóa gần!

 

Thương cho thân phận má hồng

Cánh bèo phiêu dạt, bềnh bồng, nổi trôi

Trời thương, gặp cảnh ngọt bùi…

Rủi thời lỡ bước, tiến lùi… lưỡng nan

 

Bài ru đồng bằng

Mường Mán

muộn chiều cơn gió rẽ ngang

rách câu vọng cổ khẽ khàng ai ru

nắng xuân

ủ từ mùa thu

đưa em qua bến mù u đợi chàng

 

đàn ai gẩy khúc tình tang

nghiêng bầu rót xuống trường giang

giọt sầu

bốn phương quê biết về đâu

gõ chèo mà hát

đôi câu nhớ nguồn

 

muộn đêm chim mỏi cánh buông

sao rơi vàm xáng

trăng luồn nóp mây

ngủ đi em nhé khuya nay

mơ thiên đường dưới vòng tay gối đầu

mơ hạnh phúc thật dài lâu

như chim sáo mãi theo nhau về đồng

 

đàn ai gẩy khúc long đong

cõng cánh bèo dạt theo dòng nước xuôi

trời trôi

nước trôi

tình trôi

níu câu vọng cổ

neo đời lãng du.

 

Đường xa gió cát

Lê Minh Quốc

mỗi một ngày lại ngồi gõ phím

xòe tay ra đếm

những ngã tư đèn đỏ đèn vàng

trên đường đi bao nhiêu dấu chân

gió núi mưa ngàn dìu nhau đắm đuối

em xa lắc chiều hồng hoang đỉnh núi

bóng ngựa về mỏi vó hí đầu non

một đường phố Sài Gòn

cầm trong tay bông hoa vừa nở

hương thơm dìu dịu chân trời

tôi nhìn trời lại đếm bóng mây trôi

trôi về đâu

bao nhiêu lời nguyện cầu

ngày đang đẹp như lời em đã nói

tôi lại đếm bao nhiêu là tiếng gọi

từ trong tôi thăm thẳm một niềm tin

chỉ xin ngày bình yên

tôi đang đếm từng giây từng phút

tôi lại đếm từng giờ

đường xa gió cát bụi mờ

em hãy giữ con mắt nhìn trong trẻo

hoa đã nở chẳng bao giờ lại héo

bởi hương xanh còn lẩn khuất trong đời

tôi đếm lại tiếng em cười

và chắt chiu gìn giữ…

Cánh chim trời

Phạm Hồng Danh

Anh đến vườn em hoa xuân nở

Lả lơi trong gió nắng muôn màu

Nhìn hoa xao động làn hơi thở

Khẽ chớp hàng mi khẽ cúi đầu.

 

Mùa xuân anh dắt em đi dạo

Gió vờn mái tóc nắng xiêu xiêu

Anh ghen nắng gió nên anh bảo

Nép sát vào anh tránh nắng chiều.

 

Cũng từ xuân ấy em biết nhớ

Lời nói nồng nàn ánh mắt sâu

Cho em những phút giây bỡ ngỡ

Rồi cánh chim trời vội bay mau.

 

Anh theo mây gió không quay lại

Cành hoa ngày cũ ngẩn ngơ buồn

Em bỏ cả thời xuân con gái

Ngóng cánh chim trời dạ vấn vương