Trang thơ Lê Nhược Thủy


SEN TRẮNG    

                                                     

Ta đã về

Giữa mùa sen trắng

Nắng đầy hương, mưa cũng đầy hương

 

Ta đã về

Chập chờn giấc mộng

Thời gian say, thời gian bay bay

 

Ta đã về

Bên đời em tinh khiết

Gọi trần gian là cõi vô thường

 

Những nẽo đường

Ta đi qua nhấp nhô trắc ẩn

Em biết gì không mà đắm đuối

Hỡi người em Hà Nội

Tựa nắng tinh khôi

 

Những núi đồi

Ta đi qua buồn tênh cỏ úa

Em hồng hoang mênh mang từ muôn thuở

Đôi mắt nào bở ngỡ

Ta bỗng dại khờ

 

Những câu thơ

Có khi bơ vơ như nỗi niềm tĩnh lặng

Em có hay từng sợi cay sợi đắng

Gió thổi về xa vắng

Hiu hắt đời ta

 

Cảm ơn em

Cảm ơn đêm hư vô huyền diệu

Phiêu bồng với sương khói

Chút rượu tình như chờ như đợi

Rót xuống hồn ta bàng bạc hương sen

 

LỜI THƯA                           

 

Thưa em, ở phố hàng Ngang

Anh từng xuôi ngược nắng vàng nương theo

Đã qua bao núi bao đèo

Nhiều sông nhiều suối để neo đậu thuyền

 

Thưa em, giấc mộng triền miên

Áo cơm gác lại chim biền biệt bay

Nhân duyên một cõi ô hay

Vầng trăng đã lặng cho ngày mới lên

 

Thưa em, trời đất nhớ quên

Hoang vu thả xuống bóng đền đài xưa

Trái tim thắp lửa trong mưa

Cho vừa ấm lạnh cho vừa nhặt khoan

 

Thưa em, ai nói hợp tan

Lời xưa vang vọng đá vàng trăm năm

Mùa sen đã ướp hương rằm

Đời mênh mông quá anh nằm ngủ quên.

 

 

CÓ MỘT ĐÊM CUỐI NĂM                       

 

Đêm cuối năm

Lang thang với mưa phùn đất bắc

Dẫu là nắng phương nam cũng uốn cong vòng

Theo gió lạnh thấu xương

 

Đêm cuối năm

Ngẫng mặt lên trời, trời xa vời vợi

Tiếng hát ai run mờ sương khói

Nhói trong tim nỗi nhớ vô bờ

 

Đêm cuối năm

Chiếc lá vàng mùa đông cuối cùng đã yên giấc ngũ

Nụ tầm xuân nào vừa nhú

Trên ngọn tình ta.