Nguyễn Phi Hùng – cánh chim không mỏi

Cất tiếng khóc chào đời từ quê lụa Hà Tây, nhưng lại sống và lớn lên ở nội đô Hà Nội nên cái vẻ thành thị của Hùng chẳng giấu được vào đâu. Thỉnh thoảng được về quê, anh chàng thích lắm, lại có cơ hội bơi lội, đùa giỡn với nước sông quê lụa

Vốn là một bé trai nhút nhát, ít nói, sau được đào tạo chính quy tại TP.HCM trong Trường Nghệ thuật Múa ballet và theo chân Biên đạo múa Trần Văn Lai vào Sài Gòn. Hành trang với tiếng ru của mẹ xuôi Nam và thành phố không có mùa Đông, lại chính là cái nôi cho anh trưởng thành trong lĩnh vực âm nhạc. Đây là tài năng hay là may mắn? Có lẽ cả hai và vài yếu tố khác nữa. Được trời phú cho một giọng ca ấm thuyết phục, học hỏi nhạc lý, tự luyện thanh. Hùng đã tận dụng nó trở thành một tài năng trong cách thể hiện trên sân khấu chinh phục khán giả.

Khán giả không chỉ nghe Hùng hát mà được ngắm nhìn vóc dáng đẹp, xem anh thể hiện từng bước nhảy hay múa, từng đường nét đi lại tự tin dưới ánh đèn sân khấu.

Là một diễn viên sở hữu lưng vốn về nghệ thuật múa, nhưng Phi Hùng ít khi lạm dụng cái “vốn” ấy trên sân khấu. Anh muốn chinh phục người nghe bằng chính giọng hát của mình. Thỉnh thoảng mới thấy anh “rộng lượng” múa vài đường nét trong một bài hát nào đó, chỉ vậy thôi cũng để lại ấn tượng rất khó quên cho khán giả.

Mang lời hát của mình lan toả trên khắp miền quê hương, dù trên sân khấu đẳng cấp lộng lẫy với kỹ xảo đèn mầu, hay trên sân khấu mộc mạc quê mùa nơi xa ánh đèn đô thị hoặc trong một khoảnh trống mấy mét vuông trong chánh điện của một ngôi chùa, thì với Hùng tất cả đều là thiên đường biểu diễn. Khán giả của anh có cả những nhà “tài phiệt”, có cả tuổi teen, những người nông dân chân đất, cả những đứa trẻ mặt mũi lọ lem cũng đều là những tri ân mà anh muốn dốc hết khả năng biểu diễn, là giá trị từng tấc lòng của anh dành cho họ.

Đến Cái Răng – Thành phố Cần Thơ, Hùng mê tít với đủ thứ trái cây ú ụ trên ghe bồng bềnh chợ nổi sông nước, Hùng chỉ muốn mua tất cả kho tàng cây trái về nhà.

Mỗi miền đất đặt chân đến tạo trong Phi Hùng những buồn vui khác nhau. Qua giải đất phèn chua anh thấy xót lòng những mái tranh nghèo trơ vơ trong vùng lũ. Cảm xúc đến nao lòng mênh mang màu xanh xứ dừa dưới vòm trời cao thẳm.

Bước ra khỏi nơi ẩn náu của mình, hoặc tạm rời gót sân khấu biểu diễn, bất cứ thứ gì lọt vào trong đáy mắt anh đều là những thuớc phim ghi nhận trong tâm thức, để rồi anh chọn lọc thành vần, thành ý, thai nghén thành những nhạc phẩm của mình. Như bài hát Người miền Tây mang đậm chất “e” Nam bộ, dặt dìu, trữ tình lung linh hình ảnh cầu tre lắt lẻo, thân dừa soi bóng đầu giang, gió đẩy giọng hò quyện hương cây trái…

Ai mà né tránh được tuổi thơ? Tuổi thơ nào chẳng khờ dại, chẳng đôi lúc làm cho đấng sinh thành phải chau mày vì cái tính ương như ổi xanh của mình? Cậu bé Hùng cũng vậy. Có lần choai Hùng làm cho mẹ khóc vì không bảo được thói ương ngạnh của con. Mẹ buồn quá… khóc, choai Hùng cũng khóc. Đó là những giọt nước mắt ăn năn, từ đó Hùng tự nhủ không bao giờ để cho mẹ khóc nữa để chứng tỏ sự sám hối của mình.

Bước qua thủa “bang bang” mặc quần cụt thời nghèo khó, cho đến khi khoác trên mình những trang phục “uy” như một “Hoàng tử” lúc thành đạt, Phi Hùng không bao giờ quên tất cả những gì mình đã trải qua, coi đó như học phí cho anh thêm kiến thức đường đời. Với hình hài nho nhã “sặc mùi Công tử”, nhưng trong anh lại ẩn chứa trong nội tâm một cách sâu sắc. Mới trên 30 tuổi, xa lộ phía trước anh còn dài, chỉ với tài năng sẵn có và cái bằng ra nghề chưa đủ, Phi Hùng cần một cái bằng Đại học nữa ngoài đời. Cái vốn ấy rất quan trọng để có thể thử sức trong các lĩnh vực nghệ thuật sân khấu, phim và sáng tác.

Năm 2003, lúc đó Phi Hùng chưa có kinh nghiệm trên phim trường nhưng được Hãng phim TFS mời vào vai Vũ Lâm nhân vật chính trong phim Hải Âu. Thường thì diễn viên có được bạn diễn giỏi sẽ giúp mình nhập vai sống động hơn. Thế nhưng bạn diễn của Hùng là một cô bé vị thành niên chưa hiểu gì về điện ảnh, lại bị khuyết tật thật ở ngoài đời. Nhân vật Vũ Lâm là một diễn viên bị cụt tay từ một tai nạn giao thông sau khi vừa nhận kết quả du học ở nước ngoài về. Tàn tật, người yêu bỏ, anh ra biển tự tử, xác dạt vào một hòn đảo được ngư dân cứu sống. Khi Vũ Lâm gặp cô bé tàn tật, anh đã nén nỗi đau thể xác và tâm hồn để dìu dắt cô bé trở thành diễn viên múa trên sân khấu trong Chương trình biểu diễn dành cho người khuyết tật. Phi Hùng đã vào vai Vũ Lâm một cách ngọt ngào, anh bộc lộ cái đẹp sẵn có trong tâm đức của mình để diễn mà như không diễn, đã góp phần làm nên hồn cốt của bộ phim mang về giải Cánh Diều Bạc, riêng anh đoạt Giải Diễn viên Triển vọng.

Từ sau giải Diễn viên triển vọng, Phi Hùng tự tin hơn mỗi khi xuất hiện trước ống kính cho những vai sau này. “Hải Âu” đã chắp cánh cho Phi Hùng bay cao hơn, anh đang sải cánh không mỏi trên mọi miền mang tiếng hát, mang tấm lòng từ bi đến với mái nghèo, đón nhận những bàn tay tuổi thơ không may mắn.

Phong cách sống giản dị nhưng lại kỹ tính trong công việc, Phi Hùng không quan trọng hoá mọi cái nhưng trân trọng tất cả những gì đến với mình. “Oai” trong một bộ comlet, thư sinh trong áo thun đơn giản, dễ thương trong bộ trang phục dân tộc, đó cũng là trang phục yêu thích mỗi khi anh có cơ hội khoác nó lên người.

Người viết bài này có lần hỏi: Nếu có một đạo diễn nào đó mời Phi Hùng vào vai tướng cướp hoặc một vai quân phiệt thì có đảm nhận được không? Anh nói: “Phi Hùng sẵn sàng được thử sức vào những thách đố mới trong nghệ thuật điện ảnh. Được giao vào một vai có tính cách phức tạp là mơ ước của Hùng”. Hy vọng là các đạo diễn điện ảnh tin tưởng và tạo cơ hội mới cho Phi Hùng.

Biểu diễn và công việc nuốt chửng nhiều thời gian của Phi Hùng, nhưng  anh vẫn dành những chuyến đi cùng đồng nghiệp và các nhà hảo tâm đến với những hoàn cảnh nghèo, trẻ em khuyết tật v v… Những chuyến đi tạo cảm xúc cho anh gởi gấm tấc lòng ấy vào giai điệu của ca khúc Phép màu dành cho những thân phận thiệt thòi trong xã hội:

“… Một bàn tay ấm, tựa ngàn tia nắng.

Hãy mang trong đời tiếng yêu con người sẻ chia khó khăn

Bạn sẽ thấy như một phép màu. Xung quanh ta không còn khổ đau.

Cuộc sống sẽ luôn xanh màu, khi một ngày ta biết nghĩ cho nhau.

Và hãy khắc ghi giây phút này. Đặt bàn tay lên một bàn tay.

Ta nghe hơi ấm tình người. Đang trào dâng trong trái tim mọi người…

Bài hát thu trong DVD với giọng ca của các ca sĩ, diễn viên kịch, các tu sĩ, sinh viên, công nhân, những người khuyết tật nói lên sự chung tay của cộng động với người nghèo. Ca khúc sử dụng trong Chương trình từ thiện mang tên Phép mầu đã thu hút được sự đồng cảm của cộng đồng người Việt trong nước và ngoài nước. Rồi những ngôi nhà tình thương, những túi quà từ Phép màu đã đến vùng sâu vùng xa giúp cho những tuổi già an vui, những học sinh nghèo có thêm sách vở, có thêm gạo tiền ăn học…

Tiếp tục dấn thân vào trường đời là những giọt thời gian cho Phi Hùng có thêm trải nghiệm mới. Bước chân vào ngành múa nhưng lại sống bằng nghề hát, thành công cả đóng phim rồi sáng tác ca khúc, anh chàng đa tài này có thể tạo ra bất ngờ là sáng tác kịch bản lắm chứ.

N.T.N.T

(Ảnh nhân vật cung cấp)