Chùm thơ xuân Tân Mão – 2011

Nh_ting_n_xa 

Tác phẩm: Nhớ tiếng đàn xưa

Lê Thị Kim

SAIGON – ANH BÂY GIỜ XA QUÁ

Mùa xuân chợt nhiên về

Khi Sài gòn yên giấc đêm

Hương hoa ngọc lan

Tràn lấp đêm dài

 

Mùa xuân chợt nhiên về

Khi anh từ đâu đến em

Cánh hoa tường vi

Thơm ngát trong vườn

 

Góc phố chiều

Nơi ta đến

Giờ có  hương thơm tường vi

 

Góc phố chiều

Xưa ta đến

Giờ bóng anh đâu xa mờ

 

Anh bây giờ xa quá

Bên trời hoa em héo gầy

Anh bây giờ xa quá

Nữa vầng trăng khuyết trên tay

 

Ơi mùa xuân đã xa

Đêm đong tình bằng nỗi nhớ

Ơi mùa xuân đã xa

Cỏ thơm vàng giữa thu gầy

 

Ơi,

Ơi mùa xuân dẫu xa

Sương xưa còn long lanh mãi

 

Ơi,

Ơi mùa xuân dẫu xa

Nào phai tình thuở ban đầu

 

Lê Thị Kim

      

BỒNG CON RA NGÕ

(Tặng… hàng xóm)

Bồng con ra ngõ

Nụ nhỏ cười duyên

Ai bên láng giềng

Sờ râu quên cạo

 

Bồng con đi dạo

Mắt sáo lung linh

Ai vuốt tóc mình

Nghiêng che sợi bạc

 

Bồng con đi lạc

Tóc dạt gió lêu

Tay ôm vừa trẻ

Tay thừa… tình yêu

 

Bồng con ra chiều

Ngõ thêu hoa nắng

Lòng ta không đặng

Ngực bồng ai trêu…

Đoàn Vị Thượng

 

NỤ HỒNG VÀNG

Đêm nay trời tháng giêng mát lạnh

Hồn mở phơi đón ngọn gió lành

Em yêu,

Anh không tin định mệnh

Nên chẳng bao giờ xem chỉ tay.

 

Sá gì mấy điều tin lặt vặt

Gửi tặng em một nụ hồng vàng

Tình sẽ chia xa hay phản bội ?

Mặc tình trắc trở vẫn hân hoan.

 

Đêm nay trời mua phùn rất nhẹ

Sao cũng làm ướt mắt em xanh

Em yêu,

Đừng tin vào định mệnh

Rồi lệ buồn sẽ vỡ tan nhanh.

 

Sá gì mấy lo âu lặt vặt

Em đừng run nhận nụ hồng vàng

Tình sẽ chia xa hay phản bội ?

Mặc tình trắc trở hãy cười vang.

 

Đêm nay ngọn gió lành đã thổi

Nụ hồng vàng hé nở trong mưa

Em yêu,

Sá gì mấy khổ đau lặt vặt

Khi yêu nhau định mệnh có cũng thừa.

Đoàn Thạch Biền

CÀ PHÊ QUI NHƠN

Chẳng phải vì có em

Mỗi ngày ta tới quán

Nhấm nháp từng giọt đắng

Đêm về thao thức cà phê

 

Ta đến vì sóng vỗ ngoài kia

Biển Qui Nhơn dội vào ghềnh đá

Dội lòng ta nỗi Hàn Mạc Tử

Dội vầng trăng máu ứa bên trời

 

Cà phê đen từng giọt chậm rơi

Chậm như em vẫn thường trễ hẹn

Như Thị Nại chiều chậm thuyền về bến

Như tình em chầm chậm đến bên đời.

Cao Ngọc Bích

CHIỀU XUÂN UỐNG RƯỢU VỚI BẠN CŨ

Bạn cũ mười năm gặp lại

Chiều xuân mưa lất phất bay

Bên hiên mai vàng lả tả

Chuyện trò rượu cạn không hay

 

Bạn ta thoát vòng danh lợi

Rong chơi lãng quên tháng ngày

Nhà rách mưa đùa mái rạ

Mà lòng như mây trắng bay

Còn ta quẩn quanh cơm áo

Giật mình tóc trắng như mây!

 

Chiều xuân rượu nồng bạn cũ

Chuyện hoài uống mãi nào say.

Phạm Chu Sa

CUỘC TÌNH

Giọng nói như suối ngọt

Giúp anh vui một ngày

Nụ cười son con gái

Mưa nắng giữ đừng phai

Anh đi trên đường dài

Gợi nhớ niềm thân mật

Cầu mong chỉ một lần

Được nhìn vào trong mắt

Được cầm một ngón tay

Giữa gió chiều hiu hắt

Anh thấy nhiều gương mặt

Chưa kịp nhớ đã quên

Chỉ riêng nhan sắc em

Không quên mà cứ nhớ

Có lần anh ngủ mớ

Thấy em bên cạnh ngồi

Giật mình nhìn hiên nắng

Chập chờn sông nước trôi

Một hình bóng xa xôi

Quay về trong kí ức

Từ trong giọng nói em

Đã mọc lên hoa cúc

Tay anh chưa kịp cầm

Hương mơ hồ bay mất…

Lê Minh Quốc

 

ĐÀN ÔNG

Lần đầu tiên dạo chơi cùng người ấy

Tôi thấy sao trời lấp lánh như mơ.

 

Lần đầu tiện cầm tay người ấy

Tôi thấy tim run nhịp bất ngờ.

 

Người ấy là tượng thần tôi ngưỡng mộ

Đã cho tôi hạnh phúc vô bờ. 

 

Đàn ông cao quí thiêng liêng quá 

Mỗi ngày qua đẹp đến sững sờ. 

@ 

Và bây giờ người ấy đã ra đi 

Tôi bỗng thấy dàn ông xa lạ quá.


 

Hình như họ có chút gì hoang dã 

Có chút gì tàn nhẫn vô tâm.


 

Vậy mà tôi vẫn cứ âm thầm 

Yêu đắng đót người đàn ông hư ảo.


 

Rồi sẽ có một ngày- như trái táo 

Người dịu dàng rụng xuống giữa tay tôi.

Phan Thị Thanh Nhàn

GIAO MÙA

Tháng giêng đến sớm

Lộc nõn như em

Em thơm như lá

Biêng biếc môi mềm

Anh như ngọn cỏ

Lan man ngoài thềm

Sáng mai rạo rực

Chờ gót hài sen

Có tiếng cười quen

Trong veo mềm mại

Sợi tóc tơ mềm

Níu tình gần lại

Tình đang thơ dại

Như nắng mai lên

Chao ơi là gió

Nõn nà hương em …

Lê Minh Quốc

ĐI TÌM MÙA XUÂN

Tôi tìm xuân hay xuân tìm tôi

Sao nỡ dửng dưng lần gặp gỡ

Tôi yêu xuân đâu là duyên nợ

Vì lẽ đời không thể khác hơn.

Bao nhiêu mùa xuân ai vẫn cô đơn

Mãi chờ đợi một nụ hồng chưa nở

Tôi mượn nắng trời thay lời bày tỏ

Nỗi lòng tôi nắng ấm gió dịu dàng.

Loài chim tìm nhau ngày xuân sang

Tôi lỗi hẹn em mùa xuân trước

Cũng đành như cành hoa Thược dược

Nở với xuân tàn rụng cùng xuân.

Niềm vui ẩn chứa nỗi trầm luân

Tôi đi tìm tôi ngày tháng cũ

Thấy lạc loài trên cánh đồng quá khứ

Về với xuân tạ lỗi Cánh Hoa Vàng.

Tôi ngược dòng cơn lốc thời gian

Thấy em cười và mùa xuân rạng rỡ

Thấy cậu bé vụng về làm vỡ

Bình hoa tươi ủ giữ tuổi xuân thì.

Phạm Hồng Danh

HẦM HÔ, CHUYỆN TÌNH…

Bởi con suối tự giấu mình

Bởi dòng sông biết lặng thinh tìm về

Chập chùng húc hiểm nhiêu khê…

Cúi chào đôi lứa đang mê đắm rừng

Đá vây quanh, nước… lún dần

Trong veo tiếng ngọn lạch ngầm vọng lên

Hầm Hô từ ấy vang tên

Trời quen đất lạ bồng bềnh vào nhau

Người lũng thấp, kẻ non cao

Ra đời dưới một vì sao: chuyện tình

Nụ hôn chưa phút sinh thành

Mà đôi môi đã hiện hình trái tim

Thác từ độ biết nằm im

Lắng nghe hơi thở giữa thiêm thiếp ngàn

Người từ độ biết hoang mang

Kịp đôi chân bén chốn an nhiên lòng

Sương phiêu lãng, gió phiêu bồng

Đò chiều lặng chuyến về không bóng người

Lứa đôi thức lại đây rồi

Hầm Hô tự nguyện… nhắm đôi mắt hờ…

Nguyễn Thái Dương

MÙA XUÂN QUA MAU 

Đừng bao giờ hỏi anh

Còn nhớ hay đã quên ?

Ngày vui ấy

Khi những ngọn gió lạnh

Đã giúp anh

Biết tình em nồng ấm

Và những cơn mưa hiền hòa

Đã cho anh

Những lời hứa chân tình.

 

Đừng bao giờ hỏi anh

Còn nhớ hay đã quên ?

Con đường nào chúng ta đã đi

Ngôi nhà nào chúng ta đã nghỉ

Và sau dãy núi kia

Trong chiều nhạt

Lời ai hát mãi vang

Bài ca tình xanh biếc.

 

Đừng bao giờ hỏi anh

Còn nhớ hay đã quên ?

Vì bây giờ trên mặt biển êm

Mùa xuân qua mau

Em biết không

Chiếc khăn quàng em vô tình làm rơi

Đang nhuộm hồng biển cả

Và trên những đá nâu phủ nắng hanh

Em biết không

Bó hoa vàng em bỏ quên

Đang kết thành trái ngọt.

 

Đừng bao giờ hỏi anh

Còn nhớ hay đã quên ?

Nghe Mạc

Vì bây giờ giữa mùa đông giá rét

Anh còn biết trú ẩn ở chốn nào

Ngoài chút kỷ niệm thừa

Để giúp hồn ấm áp.

Đoàn Thạch Biền

MÙA XUÂN VÀ HOA ĐÀO

Gửi lòng vào hoa đào

Để đan hương cùng đất nước

Chao chát rét vẫn nên mùa nhan sắc

Vạn cánh hồng

Lúng liếng môi thơm

Lặng lẽ cây đời chăm chút áo cơm

Đông chưa hết đã chừng nghe xao xuyến

Gầy như mẹ dãi dầu mưa nắng

Vắt kiệt hơi tàn

Đợi xuân ấm dâng hoa

Năm cánh huy hoàng mơn mởn kiêu sa

Thừa thanh thản hát lời kiêu hãnh

Thừa nhan sắc cho đời hữu hạnh

Hương vào hoa rạng rỡ ân tình

Xuân đang về trên đất nước đẹp xinh

Đào lại thắm sau dài đông rét mướt

Khép cửa gian nan

Cài then xuôi ngược

Môi lại hồng cho phúc lộc sinh sôi.

Phan Thành Minh

NẾU NHƯ KHÔNG CÓ GIÓ

Nếu như không có gió
Mây trời làm sao bay
Đà Lạt trong hơi may
Sương lên đầy mắt lá.

Có tiếng chim rất lạ
Vắt qua đồi cỏ tranh
Gịot nắng cũng mong manh
Vỡ trên nhành hoa tím.

Bước chân em bịn rịn
Để chiều đi không đành.

Hà Thiên Sơn

PHAN RANG


 

Trên cát trắng đàn bò gặm nắng

Tháp Chàm mang dáng xương rồng hoang

Em tinh nghịch gọi xứ mình vậy đó

Gió như “phang”

Và nắng như “rang”.

Hầm hập nóng một vùng đất khát

Mỗi vòm me một vũng bóng cây

Đỏ màu lửa những hàng Phượng vĩ

Chuyến xe đò như cũng vội qua đây.

Riêng anh có một Phan Rang đằm thắm

Nho đầu mùa

Lịm ngọt môi em

Biển Ninh Chữ một chiều sóng trắng

Đã hớp hồn anh cặp mắt đen.

Và anh nhập đất trời huyền ảo

Chiêm nữ đội vò nhấp nhánh sao đêm

Lặng lẽ sông Dinh ánh vàng, ánh bạc

Phan Rang là rười rượi trăng, em…

Phạm Quốc Ca

QUA NGÕ HOA XƯA

Cúc không vàng nữa ngõ hoa xưa

Người cũ giờ xa khuất dặm mờ

Man mác chiều nay

Xuân quạnh vắng

Vấn vương ngày ấy

Hạ tươi mơ

Một thắm ai trao còn thắm nét

Tình xanh ta giữ vẫn xanh thơ

Chiều xuân . . .

Phố cũ . . .

Phân vân bước

Hoa có còn hương để đợi chờ!?

Dương Xuân Định

 TÌNH CÓ XANH NHƯ CỎ

 Anh vô tình như gió

Em lang thang như mây

Gió thổi làm mây bay

Mây vấn vương theo gió.

Tình ta xanh như cỏ

Êm bước chân người qua

Tình có lúc phong ba

Gió trở thành bão tố.

Anh và em

Như mây như gió

Vô tình trút hững hờ trên cỏ

Vô tình để ngày tháng qua

Gió thổi bay tình mỏng

Mây xà vào tóc xanh

Cỏ tình yêu biến mất

Ta rơi vào mong manh.

Nam Bình

 

TÂM TRẠNG

Tháng mười hai cũng như không

Những cơn mưa nhỏ về trong một ngày

Cuối mùa không lẽ thiên tai

Cuối năm không lẽ còn mây mù trời

Tháng mười hai cũng như tôi

Khi lòng vẫn nhớ một người đã xa…

Lâm Xuân Thi

TỈ DỤ XUÂN

 

Nếu cánh thiệp cuối năm không nhắc nhở em một điều gì

Những ngày cuối năm lạnh giá không nhắc nhở em một điều gì

Chậu mai nở thắm những đóa vàng không nhắc nhở em một điều gì

Thì mùa xuân cũng tới

Ta có thể tỉ dụ vạn lần

Tỉ dụ và tỉ dụ

Tỉ dụ sẽ gặp nhau trong cõi tình cờ

Mưa biếc

Tỉ dụ sẽ cùng nhau chia nhận buồn vui

Tỉ dụ sẽ cùng thắp lửa

Cho giao thừa vang pháo hoa hân hoan

Thì thôi nhỏ ạ

Nếu như tấm thiệp quen không đến kịp phút giao thừa

Em đừng đợi nữa

Bởi nghìn lần tỉ dụ

Vẫn lìa nhau

Khuê Việt Trường

CHIỀU CUỐI NĂM

 

Ngồi kế bên một người quen

Và chung quanh những ánh đèn

Xin cho thời gian dừng lại

Để không là ngày hay đêm

 

Ngồi kế bên những người thân

Và chung quanh một chiếc bàn

Xin cho đừng ai đứng dậy

Để còn nghe chuyện trần gian…

Lâm Xuân Thi