Thơ & Tranh Lê Thị Kim


  DỐC VÀNG HOA QUỲ NỞ

 

Lá vàng đọng dưới chân

Mùa thu rơi trên má

Đà Lạt sương mờ phủ

Ta về lòng có trong?

 

Sao thời gian hờ hững

Sao vườn chiều mông lung

Khi thiếu bàn tay ấm

Trong tiết trời sang Xuân

 

Bảo thôi mà vẫn nhớ

Có phải là ta không?

Dốc vàng hoa Quỳ nở

Có thắm lòng chút hương?

 

Nụ tầm xuân ngày cũ

Vẫn vây quanh hàng rào

Đà Lạt như giấc mộng

Vẫy chào… tình nhớ ơi

 

Ừ thôi, về thôi vậy

Ừ thôi, mối tình si

Ừ  thôi, đừng thương ghét

Hãy tan vào vô vi

 

 

AI NÍU MÙA XUÂN ĐẤY !

 

Ai níu mùa xuân xuống

Cho tóc ta bồng bềnh

Lòng vẫn đầy khao khát

Tình yêu dường mưa xuân

 

Tình như thuở mười lăm

Áo ôm vòng eo nhỏ

Thanh khiết vai nõn lụa

Ta dám vào chạm tay

 

Tình như thuở xa xăm

Khi mắt em khép mở

Đôi môi hồng ngúng nguẩy

Nụ hôn như ngày đầu

 

Ta oà vỡ vào nhau

Thời gian còn đâu nữa

Đất trời ngưng nhịp thở

Chỉ có mình với nhau

 

Và… sương mai giăng đầy

Và cỏ hoa ngập lối

Ta vươn mình uống vội

Giọt sương thơm đầu ngày.

 

 

CÂU CA QUAN HỌ TRONG CHIỀU TỨ THÂN

 

Tá áo em trôi _ trời xô lệch

Cả lòng ta cuốn với chiều say

Tứ thân một giải đà ngây dại

Huống hồ chìm nổi bốn dòng mây

 

Em đi khép mở manh yếm mỏng

Che chắn ỡm ờ vai lá non

Giải gió buộc hờ quanh ngấn cổ

Ngực xoan Thị Lộ búp xoe tròn

 

Lại  nón quai thao tay vắt vẻo

Giữa chiều hoa cúc nắng vàng bay

Chân quay nhón gót làm sóng dậy

Cả vầng trăng tròn khuyết vơi đầy

 

Lại thêm mớ tóc đuôi gà nhỏ

Nhún nhảy sau vành rây tóc thơm

Em cười mà lòng ta má lúm

Câu ca quan họ cứ tròn xoe

Câu ca quan họ cứ xoe tròn

 

 LTK