Thơ Lê Thị Kim

 

Tặng tất cả bạn bè của tôi

 

Những người yêu hoa quỳ

Ơi những đóa mặt trời

Tặng tất cả bạn bè của tôi

Những người yêu hoa quỳ

 

Mùa thu, mùa đông

Mênh mông là nắng

Mênh mông là gió

 

Và những cánh lá vàng

Những cành cây khô héo

Rơi ngã – Rơi ngã – Như tôi

 

Như tôi …

Trên triền núi dốc

Khi không còn anh bên cạnh

Nâng bước đỡ dìu

***

Rồi mùa đông ngày càng trũi lạnh

Thinh lặng

Nỗi buồn sõng dài những triền núi tím

Đơn lẻ… Vắng ngắt…

 

Tưởng chừng – Tưởng chừng

Không bao giờ

Mãi mãi chẳng còn xuân!!!

 

Chỉ những triền núi dốc trắng

Chỉ những sườn đồi xanh rêu

Mịt mù quên lãng

Và những ngọn cây tầm gởi

Rơi rụng, úa vàng

Khi những gốc me mốc khô

Tuột khỏi sự sống …

***

Thoắt nhiên – Cuối đường

Trong tia hi vọng

Tôi như mơ hồ nhìn thấy

Những đọt nắng tươi – Rực rỡ

Của mùa xuân

Của những cánh én mong manh

Phía chân trời níu gió…

 

Khi giữa triền dốc sâu Đà Lạt

Víu vào tay tôi – Là những đóa quỳ

Rực rỡ vàng – Rực rỡ mặt trời

Rực rỡ tình –  yêu –  ban –  sơ …

 

***

Ơi anh…
Phải chăng – những đóa quỳ…

Cảm giác về tình yêu ban sơ…

Đang làm tôi sống dậy

Và Mùa xuân –  Mùa xuân không còn tĩnh lặng

Đã ầm ào – tiếng nhú mầm của những chồi non


 

DỐC VÀNG HOA QUỲ NỞ

 

Lá vàng đọng dưới chân

Mùa thu rơi trên má

Đà Lạt sương mờ phủ

Ta về lòng có trong?

 

Sao thời gian hờ hững

Sao vườn chiều mông lung

Khi thiếu bàn tay ấm

Trong tiết trời sang Xuân

 

Bảo thôi – mà vẫn nhớ

Có phải – là ta không?

Dốc vàng – hoa Quỳ nở

Có thắm lòng – chút hương?

 

Nụ tầm xuân ngày cũ

Vẫn vây quanh hàng rào

Đà Lạt như giấc mộng

Vẫy chào… tình nhớ ơi

 

Ừ thôi, về thôi vậy

Ừ thôi, mối tình si

Ừ thôi, đừng thương ghét

Hãy tan vào vô vi

KHOẢNG TRỜI XANH CỦA TÓC

Ta nhặt trên tay

Nửa mảnh hồn mình

Xanh lá cỏ

Và xanh niềm mơ ước

Người đâu nơi xa

Làm sao biết được

Nửa mảnh hồn kia

Nỗi – Nhớ – theo người

 

Trời Sài Gòn rất xanh

Và mây vẫn trắng

Sáng hôm nay

Chợt thoáng chút heo may

Nhắc mùa xuân

Đang hé nụ trên tay

Hãy trôi hết

Niềm đau vào dĩ vãng

 

Cho nỗi ngậm ngùi…

Cho nỗi ngậm ngùi

Ánh lên chia nắng

Và khoảng trời xanh của tóc

Quay về.

 

Ơi người ơi – Ơi người ơi

Xin cùng ta ngắm kỹ

Phố ngoài kia

Me – lá đã hết vàng

Lá xanh nõn

Đón mùa xuân lụa mới

 

Và ta đó… Và ta đó

Chừng như vừa nhặt được

Trái tim mình

Mới – mẻ – Giữa – mùa – xuân