Cuộc thi văn,thơ với chủ đề “TPHCM-Nét đẹp tiềm ẩn” năm 2009

 

Sài Gòn – em

với những sân  vườn

có chiếc lá

riêng mỗi người

để nhớ…

CHIẾC LÁ

NGUYỄN TẤN ON

Khoác ba lô

Tôi rong chơi khắp chốn

Rồi một chiều ghé lại đất Sài Gòn

Hòn ngọc viễn đông rực rỡ mặt trời hồng

Tôi ngơ ngác

Không người quen, kẻ biết

 

Lạc giữa sân vườn

Dưới tàn cây xanh biếc

Hết chỗ rồi !

Xin ngồi tạm cùng em

Cơn gió qua

Làm rơi

Chiếc lá

Lăn trên mặt bàn giữa tôi và em

khoảnh khắc hai bàn tay

vương tới

chạm vào nhau

người xa lạ – thành quen

tôi mỉm cười

cảm ơn làn gió ấy

chiếc lá chuyển màu

trên tay em

mùa xuân

 

Sài Gòn – em

với những sân  vườn

có chiếc lá

riêng mỗi người

để nhớ…

EM GÁI CỦ CHI

Huỳnh Hữu Võ                                       
(
Tặng Nguyệt Cầm)                                   

Đến thành phố thăm em buổi sáng

Đường về Củ Chi ngan ngát hương chanh

Đưa tay em vịn cành bông trắng

Mắt vẫn nghiêng chao một chút tình.

 

Thật lãng mạn trên bâu áo lệch

Căng tròn nhựa sống tuổi đôi mươi

Trễ tràng dây thắt lưng chừng áo

Lộ những đường cong duyên dáng tuyệt vời.

 

Lối về Củ Chi êm êm gió thoảng

Quán bên đường buổi sáng đông vui

Em vắt chanh vào tô hủ tiếu

Như vắt vào tôi nỗi ngậm ngùi.

 

Lạ nhỉ, mỗi lần nghe em nói

Đâu đây như có tiếng Nguyệt cầm

Và cứ mỗi lần đọc tin em nhắn

Tôi chợt buồn rồi chợt thấy bâng khuâng.


Phố hoa

Dược Lan

Chiều về

Trên bến sông Bạch Đằng

Lộng gió

Đưa hương

Thơm ngát một rừng hoa

Bạt ngàn

Đường hoa Nguyễn Huệ

Đào, mai

Lan, cúc

Sắc màu rực rỡ

Thắm đậm nét quê hương

Với gốm sứ Bát Tràng

Trồng đồng Ngọc Lũ

Thấp thoáng

Một cánh đồng

Mạ non xanh mướt

Bên nếp nhà tranh

Mái rơm, mái rạ

Gợi nhớ quê ta

Đôi gánh hàng hoa

Êm đềm, thân thiết

Phố hoa ngày tết

Rộn rã reo vui

Tưng bừng lễ hội

Ai ơi nhớ về.

 

MẮC NỢ CỦ CHI

Đỗ Thành Đồng

Tôi về mắc nợ Củ Chi

Cứ nghe tiếng ngọt thầm thì dịu êm

Nợ miền đất thép lời khen

“Thép” sao óng ả mượt mềm như tơ?

Nợ em vế đối bất ngờ

“Gái Củ Chi…” đến bây giờ chưa xong

Nợ tình mấy chục năm ròng

Củ Chi Địa Đạo, tấm lòng thảo thơm

Từ trong khúc ruột quê hương

Là sự sống, là chiến trường, niềm tin

Nợ người Bến Dược, Bến Đình

Món ăn nợ thuở thắm tình hang sâu

Nợ ai cái nghĩa bí – bầu

Bàn tay mềm mại cuốc nhàu đá ong

Nợ từ thống nhất non sông

Hôm nay mới trải với lòng Củ Chi

Tiếng em vẫn cứ thầm thì

Củ Chi ơi! Biết lấy gì trả đây?

Dặn mình còn lại tháng ngày

“Một đời người, một rừng cây”… Đời người!