CHUYỆN VỀ NGƯỜI HƯỚNG DẪN VIÊN

HDV_Nguyen_Duy_Thang_Long

“Nếu yêu nghề và thật sự gắn bó, hãy sống chết và trách nhiệm với công việc”

Có không ít người nghĩ rằng, muốn đi du lịch đó đây, muốn ăn nhà hàng, ngủ khách sạn cao cấp hãy làm Hướng dẫn viên. Nhưng cũng như bao nghề khác, để đứng vững với nghề trước hết bạn phải thực sự chuyên nghiệp, không chỉ ở trang phục chỉnh tề mà hơn hết là thái độ làm việc, sự tận tụy và hết lòng vì khách hàng.

Có người ví von rằng, Hướng dẫn viên là nghề phục vụ trăm họ. Đúng vậy, niềm vui và nỗi buồn của Hướng dẫn viên đôi khi chỉ có người trong nghề mới hiểu và đồng cảm. Mỗi chuyến đi người hướng dẫn mang theo cảm xúc rất khác nhau, nhưng bao giờ cũng mang lại niềm vui lớn cho du khách dù có không ít gian truân, khó khăn và cả sự hy sinh thầm lặng của họ. Nếu ngày lễ tết là dịp để mọi người cùng sum vầy bên gia đình hay thư giãn bằng những chuyến tham quan, đó lại là lúc hướng dẫn viên phải vác ba lô lên đường. Nhiều cái Tết nối tiếp trôi qua, có khi chưa lần nào người Hướng dẫn cùng gia đình quây quần bên mâm cơm ngày giao thừa. Nhiều nữ hướng dẫn viên vẫn biết sẽ gặp nhiều khó khăn, nhưng lòng yêu nghề và “máu hướng dẫn” đã thôi thúc họ lên đường.

Xã hội đang cần rất nhiều hướng dẫn viên giỏi, chuyên nghiệp, góp phần vào việc quảng bá hình ảnh du lịch Việt Nam cũng như giới thiệu những nét độc đáo, đặc sắc của văn hóa các nước  nhưng điều đó không phải dễ dàng nếu như công ty không đặt khách hàng là “thượng đế” và Hướng dẫn viên không quan tâm đến tâm tư, tình cảm của khách hàng để sẵn sàng giúp đỡ trong suốt chương trình tham quan bằng kiến thức chuyên môn vững vàng, sự nhạy bén và khả năng ứng xử linh hoạt, khéo léo.

Chúng ta vẫn nghe than phiền về trình độ Hướng dẫn viên không đồng đều, nhưng cũng có không ít anh chị đã khiến khách hàng ngạc nhiên bởi tính chuyên nghiệp, kể cả đối với những người từng ở trong nghề. Và câu chuyện về anh Nguyễn Duy Thăng Long hiện đang công tác tại Công ty Du lịch Vietravel là một ví dụ điển hình. Sinh năm 1984, tốt nghiệp Trường Nghiệp vụ Khách sạn TP. HCM, anh bắt đầu cộng tác tại Vietravel từ năm 2005. Sau hai năm rèn luyện trên tất cả những đường tour từ Nam ra Bắc, phục vụ các đoàn khách lớn với vai trò hoạt náo viên, MC, hướng dẫn…, anh đã trưởng thành và chính thức trở thành nhân viên của Vietravel từ năm 2007.

Đến nay, 26 tuổi, nhưng anh đã có 5 năm tuổi nghề – tuy không quá lâu nhưng môi trường làm việc đầy thử thách đã đào tạo nên một Hướng dẫn viên dày dạn kinh nghiệm, luôn mang đến sự hài lòng cho du khách. Tâm sự về những kinh nghiệm của mình, anh chỉ trả lời giản dị: “Nếu yêu nghề và thật sự gắn bó, hãy sống chết và có trách nhiệm với công việc”. Anh cho biết, “Mỗi lần nhận được những lời khen hay góp ý chân thành từ du khách, Long đều cảm thấy mình phải có trách nhiệm hơn để hoàn thiện kỹ năng trong nghề hướng dẫn”.

Trong bức thư ngày 7/11/2010, khách hàng Lê Len – Trưởng phòng kinh doanh cấp cao SDM của nhóm Manulife tại Vũng Tàu sau chuyến đi Đài Loan từ ngày 31/10 – 3/11/2010 vừa qua đã viết bằng những tâm huyết: “Xin chào toàn thể các bạn Hướng dẫn viên phục vụ cho chuyến đi Đài Loan của Công ty Manulife vừa qua. Chúng tôi đã rất vui, phấn khởi và thoải mái khi công ty đã phân công bạn Hướng dẫn viên tên là Thăng Long cùng chúng tôi đồng hành trên suốt chuyến đi. Thật sự không thể nói sao cho hết vì từ tận trong trái tim của cả đoàn Vũng Tàu, chúng tôi đều cảm thấy ấn tượng sâu sắc với bạn. Khi chia tay tại sân bay Tân Sơn Nhất mọi người ai cũng nghẹn ngào và xúc động khi phải nói lời tạm biệt với một cậu bé Hướng dẫn viên ân cần, lịch sự và chu đáo như Long.” Chị còn cho biết thêm: “9 năm trước đây, tôi cũng là một Hướng dẫn viên nội bộ cho ngành dầu khí và cũng đã đi du lịch nhiều nhưng chưa bao giờ có nhân viên Hướng dẫn nào làm tôi thấy ngạc nhiên về thái độ phục vụ chuyên nghiệp như của nhân viên các bạn. Xin cảm ơn và hẹn gặp lại tất cả mọi người. Hy vọng được gặp lại các bạn trong chuyến đi sắp tới đến HONGKONG – MACAU”.

Chuyện của người Hướng dẫn còn khá dài, và câu chuyện nhỏ về Nguyễn Duy Thăng Long là dẫn chứng cho lòng yêu nghề. Dù xa nhà, dù hy sinh thầm lặng nhưng người hướng dẫn vẫn nở nụ cười, thầm cảm ơn đời đã chọn mình cho công việc ý nghĩa này.